Tôi đã đọc các bài viết của Phạm Chí Dũng từ cách đây 9 năm! Từ những truyện ngắn đầu “Những bông hoa hoang dã” đến các tiểu thuyết sau này như “Ngài nghị sĩ”, “Cuộc phiêu lưu của linh hồn cầm cố”… 9 năm cũng chưa phải quá dài để người ta khôngnhận ra nhau! Vậy mà giờ đây tôi thực sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng trước những đổi thay của Dũng. Dũng giờ đây đã “lên chức” to quá rồi, “chủ tịch của hội nhà báo”(?!). Ai cũng biết chức danh chủ tịch hội nhà báo vô cùng cao quý, tôn vinh cho người đứng đầu cả một nền báo chí! Cứ đường hoàng mà đi đường thẳng như người đời thì bao giờ mới leo lên được đến đỉnh trên muôn người như thế, đứng đầu cả một giới “quyền lực thứ tư” kia mà!?
Nếu làm được điều đó, Dũng đã bỏ xa bao nhiêu cây đa cây đề hàng mấy chục năm vào sinh ra tử với cái nghề đầy gian truân này để leo đến nấc thang quyền lực cao ngất mà với một tay mơ với dăm ba bài báo không ai biết đến khó có thể làm được. Lại nói đến hai từ Quyền lực – đã bao người đánh đổi cả danh dự, nhân phẩm thậm chí cả tính mạng vì nó. Cho nên ngẫm đi ngẫm lại cũng không trách Dũng được, cũng chỉ là theo lẽ thường để leo cao và cao hơn thôi. Không leo được bằng tài năng và cống hiến như những chân nhân thì ta leo bằng mánh khóe, bằng cái tài điêu trá của ngòi bút cong vênh và thêm gia vị là sự liều lĩnh của kẻ hám danh, hám quyền vô độ. Có sao đâu! Miễm là có chút danh hão với đời và cuối cùng cho ra được cái hội nghe cũng “oách” – Hội Nhà báo độc lập Việt Nam. Cũng đầy đủ ban bệ như ai. Nào là mấy chục thành viên, nào là đến 4 chi hội gồm cả 3 miền Bắc, Trung, Nam trong nước chưa đủ “to”còn phải vơ cả “thế giới”, có cả cơ quan ngôn luận với trang “Việt Nam thời báo”… Thế mới “xứng” danh “anh hùng thông tin” tầm “thế giới” chứ! Ai cũng biết bằng những mỹ từ gian trá, năm 2014 “ngài chủ tịch” đã được Tổ chức Phóng viên Không biên giới “phong” danh hiệu Anh hùng thông tin. Người ta “phong” vậy thì mình phải đáp lại bằng cái gì hoành tráng cho xứng mà!
Làm sao không kinh ngạc khi một người hôm qua còn viết ngợi ca và thương tiếc Hồ Chí Minh với những lời lẽ hết sức chân thành của lòng ngưỡng mộ, một người đã tha thiết xin vào Đảng với những lời thề nguyền sống chết nay quay ngoắt lại tráo trở xổ ra hàng tràng những điều ngoa ngoắt. Công bằng mà nói thì những luận điệu mới nghe qua nếu không phải là người có tầm trải nghiệm và con mắt nhìn sắc sảo thì thấy cũng bùi tai với những gì nghe mà to tát, nào “tự nguyện dấn thân vì tự do báo chí”, nào là “vì một nền dân chủ thực sự”, “vì tiến bộ xã hội và hạnh phúc của người dân”… Cứ như là một bậc chân nhân vĩ đại nào vừa nảy nòi ra vậy. Nhưng phải nói là Dũng cũng có tài bịa đặt,PR đánh bóng bản thân quá tốt. Từ những biểu hiện nhỏ lẻ của xã hội, Dũng khéo thổi phồng lên thành bản chất của hiện tượng. Kỹ nghệ đánh bóng bản thân cũng khá điêu luyện. Dũng thường bám vào những sự kiện “hot” của xã hội để chửi đổng, thương vay khúc mướn. Từ kinh tế đến văn hóa – xã hội đều có thể chọc thối vào chửi bới,bàn luận, phân tích như… “một chuyên gia” của lĩnh vực ấy. Người biết thì khinh không thèm cãi nhau với trẻ ranh non nghề háu đá. Chỉ có bọn cơ hội chửi theo là hùa vào “dây máu ăn phần”.
Thế nhưng cuối cùng, một con người đãphản bội lại chính bản thân mình, phản bội chính quá khứ của mình thì làm sao có thể tin tưởng được. Và tôi cứ đợi xem cái hội nhà báo kia làm ăn ra sao. Mới có hơn 2 tháng mà đã biết kết quả. Với bản chất hám lợi của toàn những kẻ điêu toa và nhân phẩm thấp hèn, mới hôm qua chúng còn“cắt máu ăn thề” với nhau, để “cống hiến” quên thân cho sự nghiệp lớn… Nhưng sự nghiệp lớn chưa thấy đâu mà chỉ thấy như bầy sói đói tranh mồi mà cắn xé nhau như những kẻ lưu manh hèn hạ. Mà chúng tranh nhau điều gì? Cũng chỉ là tranh nhau chiếc ghế ảo danh,tranh nhau những đồng tiền bẩn. Vậy thử hỏi, nhân dân sẽ trông đợi được gì ở bầy sói kia?
Chỉ có điều là tôi thương cho những người nhẹ dạ nên đã tin theo Dũng. Với những mỹ từ làm lóa mắt người kia, Dũng đã lừa được bao nhiêu người để phục vụ cho những ý đồ chính trị thâm hiểm của mình?
Lại nhớ đến những bông hoa hoang dã.Ôi! Cái giống hoa kia không phải là hương đồng gió nội như xưa tôi đã nghĩ (mặc dù linh tính cũng thấy nó kì lạ). Nhưng giờ tôi mới nhận ra sự cao tay của Dũng – tác giả loài hoa ấy. Những bông hoa hoang dã kia vạch mặt ra cũng chẳng khác nào những bông hoa anh túc sặc sỡ mỹ miều mà đầy nhựa độc chết người. Truyền thuyết kể rằng hoa anh túc sinh ra để thỏa mãn cho tham vọng trả thù và những toan tính cá nhân của một người phụ nữ thâm độc. Những bông hoa hoang dã của Phạm Chí Dũng bây giờ tôi mới nhận ra bản chất của nó – loài hoa kinh khủng! Cũng là loài hoa kia – loài hoa ra đời để thực hiện cho những âm mưu đen tối khủng khiếp của những tham vọng cá nhân bất mãn khó thành nhưng lại được ngụy trang bằng vẻ đẹp mê hoặc của những mỹ từ tráo trở! Làm sao có thể tin được một kẻ giả dối lật lọng chỉ biết đến có hai từ “quyền lực”? Vì vậy, mới chỉ chung thuyền hai tháng mà Ngô Nhật Đăng – kẻ “già đời” bị Dũng làm lóe mắt bằng những lời lẽ bóng bẩy đãbị Dũng cho “nốc ao” chỉ bằng cái phảy tay khi Dũng thấy có sự “tiếm quyền”, tranh giành “ngôi vị”. Bất chấp việc Dũng hiểu mới thành lập được hơn hai tháng mà đã “cắn xé” nhau như thế chẳng hay ho gì, nhưng bản chất tráo trở của kẻ lưu manh ngông cuồng ôm đại mộng khiến Dũng không thể chịu đựng được sự lu mờ vị thế “chủ tịch” của mình!
Chỉ ái ngại cho nhiều kẻ bị “những bông hoa hoang dã” kia đầu độc mà mất hết lý trí, lạc vào con đường tăm tối phản bội lại chính Tổ quốc quê hương của mình! Hay họ “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, cũng là những người ôm mộng lớn – giấc mộng nổi tiếng điên rồ và quyền lực ảo tưởng?
Những bông hoa ác kia dù có rực rỡ bao nhiêu cũng chỉ đem lại sự kinh khủng cho con người. Những mỹ từ kia dù có hoành tráng bao nhiêu cũng không che giấu được dã tâm xấu xa. Nhưng nếu cứ để nó nảy nòi một cách tự do thử hỏi nó sẽ để lại những hậu quả nghiêm trọng như thế nào? Đã có đến 7 hội viên xin rút tên khỏi hội, trong đó có cả linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh – Phó Chủ tịch thường trực hội! Và con số chắc sẽ không dừng lại ở đấy khi các hội viên đã bắt đầu nhận ra bộ mặt thật của ngài “Chủ tịch” Phạm Chí Dũng. Rồi đây sẽ là những ai nữa tiếp tục ra đi…? Không biết liệu còn ai nữa đang mơ màng trong niền vinh dự tự hào vẻ vang được đứng tên trong hàng ngũ của hội, còn có ai “đồng thanh tương ứng”, “đồng khí tương cầu” với “anh hùng thông tin” Phạm Chí Dũng nữa đây?!….,/p>
K.T
No comments:
Post a Comment